Gửi những bạn trẻ đang suy nghĩ bỏ việc để đi du lịch khắp thế giới

Và tôi cũng phải nói thêm cho các bạn biết rằng những chuyến đi trong mơ không phải lúc nào cũng hoàn hảo đâu. Nếu bạn cũng đang có kế hoạch giống tôi thì hãy suy nghĩ kĩ.

Thời điểm hiện tại, bạn dễ dàng tìm thấy trên các trang báo mạng hay khi lướt mạng xã hội các bài viết về chuyện bỏ việc đi du lịch khắp thế giới. Một bài đăng với những tấm ảnh chụp lại cây kem gelato Italy đầy màu sắc, một cô gái dang tay tận hưởng giữa một khung cảnh tuyệt đẹp vô cùng thu hút độc giả hay một bài viết phàn nàn về đống rệp trú ngụ trong rèm khách sạn khiến độc giả cũng cảm thấy thú vị, tò mò.

Những bài báo đó thật sự có sức hút đặc biệt và được viết từ những trải nghiệm của các travel blogger. Nhờ sự chăm chỉ và một chút may mắn, nhiều travel blogger thu hút được một lượng fans đông đảo, nhận được nhiều quảng cáo, lời mời từ các nhãn hàng, khuyến khích mọi người cũng nên dành thời gian đi du lịch nhiều như họ.
Và tôi bị cuốn hút vào lời gọi mời đầy mật ngọt ấy. Đầu năm 2014, tôi quyết định nghỉ việc. Tôi rất tự tin vào quyết định của mình, tôi đã nói chuyện riêng với sếp và thông báo rằng tôi sẽ rời chốn văn phòng bí bách để chu du khắp thế giới, một ngày nào đó tôi cũng sẽ trở thành một blogger nổi tiếng, được nhiều người ngưỡng mộ.
Trong đầu tôi khi ấy chỉ quẩn quanh suy nghĩ: "Đây chắc chắn là khoảng thời gian tuyệt vời nhất, đáng nhớ nhất cuộc đời mình. Tôi thề là mình sẽ không bao giờ bước chân lần thứ hai vào chốn văn phòng gò bó ấy nữa!".
Càng đọc những câu chuyện viết trên blog của người khác, tôi càng phấn khích và hi vọng một ngày nào đó, mình sẽ trở thành hình mẫu của rất nhiều người khác và họ cũng cảm thấy vui khi đọc những câu chuyện tôi viết, những bức ảnh tôi chụp.
Từ bỏ một nguồn thu nhập tốt, tôi chẳng cảm thấy hề hấn hay hối tiếc. Trái lại, tôi vui vẻ đặt mua một tấm vé đi Thái Lan, đầu đội mũ cói, nụ cười tươi rói, tay hành động cương quyết để nâng cao tinh thần thành công.

Những ngày tháng rong ruổi nằm dài tắm nắng trên bãi biển ở Thái Lan, đi bộ trên dãy Himalaya phủ đầy tuyết trắng, chạy qua những cánh rừng ở Đức, cưỡi lạc đà xuyên thành phố cổ Petra và chiêm ngưỡng Grand Canyon hùng vĩ trên đất Mỹ quả thật là những ngày đáng nhớ.
Bỏ việc văn phòng đi du lịch thế giới, đam mê viết lách trong tôi khơi dậy, cô bạn tôi gặp trong chuyến độc hành của mình bây giờ trở thành người bạn thân nhất, đúng, tin tưởng vào các travel blogger trên thế giới không có gì phải nuối tiếc. Tôi hạnh phúc lắm, dường như tôi đã tìm thấy chân lí cuộc đời mình, thấy ánh sáng cuộc đời mình. Còn gì hạnh phúc hơn khi được thỏa thích bay nhảy trong sự tự do...
Nhưng,
Chẳng có hạnh phúc nào là kéo dài.
Tôi cảm thấy hơi khó chịu mỗi lần phải kiểm tra tài khoản. Chẳng có phép màu nào cả, số dư tài khoản vơi dần mỗi ngày. Bạn biết đấy, hoàng hôn trên bãi biển Thái Lan thì miễn phí nhưng chẳng ai miễn phí cho bạn vé xe buýt tới đó cả. Một đêm vui vẻ tại Athens thì miễn phí nhưng chỗ ngủ qua đêm chẳng ai cho bạn ở lại miễn phí cả, thậm chí tôi đã phải chi 18 euro để thuê một chiếc giường ngủ trong một nhà trọ xập xệ.
Nói thật, nhiều khi tôi cố tình quên đi việc mình còn bao nhiêu tiền trong tài khoản. Tôi cố tình suy nghĩ là việc gì đến sẽ đến, mình không cần phải lo. Nếu buộc phải nhìn vào những con số trên màn hình cây ATM, lúc ấy, lòng bàn tay tôi bỗng dưng đẫm mồ hôi còn bụng dạ lạnh ngắt.
Dạo gần đây, nhiều người biết tới trang blog của tôi hơn, lượng người theo dõi cũng đông đảo hơn nhưng tôi vẫn trắng tay, chẳng thu lại cho tôi một đồng nào. Fan hâm mộ sẽ cảm thấy thật ngưỡng mộ cuộc sống của tôi, họ gọi đó là cuộc sống trong mơ, nhưng họ đã lầm, đó là một mớ lộn xộn không hơn không kém, chủ nhân của nó lúc nào cũng lo âu, căng thẳng hết mức.

Nói ra thì khá xấu hổ, tôi, một cô gái 25 tuổi, mang trên mình một quyết tâm thành công, đã phải gọi điện thoại cho bố mẹ để xin tiền trả vé tàu đi từ sân bay về nhà bạn. Khi ấy, tài khoản của tôi chỉ còn vỏn vẹn 3 cents. Lần khác, tôi bị ngộ độc ở Kenya và phải "chia sẻ" toilet với hàng chục con gián, tôi cũng đã phải gọi điện cầu cứu bố mẹ.
Xin đừng hiểu sai ý tôi. Tôi không hối hận khi theo đuổi những gì mình đang làm. Tôi chỉ trách bản thân là không biết quản lý tài chính chặt chẽ.
Và tôi cũng phải nói thêm cho các bạn biết rằng những chuyến đi trong mơ không phải lúc nào cũng hoàn hảo đâu. Với tôi, khi thì không xin được visa lao động, số lượng tương tác giảm, khi thì máy tính bị mất cắp và công việc trong mơ mãi mãi chỉ trong mơ thôi.
Nếu bạn cũng đang có kế hoạch giống tôi thì hãy suy nghĩ kĩ. Không phải ai cũng làm vậy, từ bỏ một công việc tốt và lang bạt khắp nơi, không ổn định. Tôi nghĩ rằng, rồi phần lớn chúng ta sẽ trở về nhà, mở máy tính lên và bắt đầu nộp đơn xin việc.
*Bài viết là những chia sẻ của Jo Fraser đến từ Australia đăng tải trên HuffPost.
Theo: Tri thức trẻ
Previous Post
Next Post

post written by: