Tại sao đàn ông hiền lành lại thường dễ bị ế
Ngày xưa muốn lấy chồng, phải tìm một người đàn ông trung thực, hiền lành. Nhưng hiện nay, đàn ông càng thật thà lại càng khó tìm bạn gái, ngược lại những kiểu đàn ông láu cá, kiểu trai hư một chút lại thay người yêu như thay áo.

Đang hí hửng vì lấy được chồng giàu nào ngờ đâu
Họ nói chồng tôi nợ nần chồng chất, cả chiếc xe ô tô mà anh đi cũng là đồ đi mượn, căn nhà vợ chồng tôi ở thực chất đã thế chấp ngân hàng từ lâu.
Tôi muốn chia sẻ câu chuyện của mình để cảnh tỉnh những cô gái trẻ đã từng như tôi. Hy vọng mọi người có thể đồng cảm với tôi. Bởi vì những gì tôi đang phải gánh chịu cũng đã khiến tôi nhận được bài học cho sự tham lam của mình rồi.
Tôi sinh ra trong hoàn cảnh nghèo khó. Mẹ tôi mất sớm, bố lại nhanh chóng lấy vợ 2. Người ta nói mẹ kế và con chồng không bao giờ hoà hợp được. Đối với tôi câu nói ấy quả thật chẳng sai. Tôi phải sống trong căn nhà lụp xụp. Đã vậy còn bị mẹ kế phân biệt đối xử.
Suốt quãng thời gian ngồi trên ghế nhà trường, tôi chưa bao giờ được mặc một bộ quần áo mới. Những bộ quần áo mà tôi mặc đa phần đều là quần áo của cô em gái cùng cha khác mẹ kém tôi 2 tuổi. Tôi lớn hơn em nhưng lại phải mặc quần áo của em. Bộ quần áo nào cũng ngắn và chật nhưng tôi đành phải cắn răng chịu đựng vì sợ mẹ kế.

Vì quá khổ và ám ảnh cái nghèo nên tôi quyết tâm không để cuộc đời mình phải đói kém. Lợi dụng bản thân có nhan sắc, từ khi lên đại học tôi đã biết cách ăn diện và tiêu tiền từ đàn ông. Tôi quen những người nhiều tiền. Dù không yêu họ nhưng tôi đã trục lợi từ tình yêu của họ.
Tôi đã nghĩ mình đẹp nên có quyền được yêu người giàu có. Vì thế khi quen chồng của tôi, thấy anh có xe hơi và nhà ở trung tâm thành phố, tôi đã quyết tâm sẽ phải làm vợ anh và làm bà chủ của cơ ngơi mà anh đã có.
Tôi bắt đầu lên kế hoạch để chồng mình vào tròng. Cuối cùng sau gần 1 năm yêu nhau, tôi đã nhận được lời cầu hôn của chồng theo đúng ý mà tôi muốn.
Chúng tôi tổ chức một đám cưới linh đình. Ngày tôi lên xe hoa, từ mẹ kế cho đến họ hàng của tôi đều nở mày nở mặt vì có được rể quý. Nhưng họ và cả tôi đều không biết rằng tất cả chỉ là mác bên ngoài.
Lấy nhau chưa được bao lâu thì chồng tôi nói anh cần huy động vốn để đầu tư gấp. Tin tưởng chồng, tôi liền đứng ra vay mượn cho anh số tiền khá lớn. Không những vậy, tôi còn về quê mượn sổ đỏ của bố và hứa hẹn sẽ trả với lãi suất cao.
4 tháng sau ngày cưới, khi tôi đang ở nhà thì một toán người đến đòi tiền. Họ nói chồng tôi nợ nần chồng chất, cả chiếc xe ô tô mà anh đi cũng là đồ đi mượn, căn nhà vợ chồng tôi ở thực chất đã thế chấp ngân hàng từ lâu.
Tôi bàng hoàng và không tin đó là sự thật, còn nghĩ rằng họ vu khống chồng mình. Nhưng khi tôi hỏi chồng về chuyện nợ nần, anh đành lắp bắp thú nhận đã thua lỗ từ lâu. Giờ đây anh không còn khả năng trả bất kỳ khoản nợ nào.
Tôi bàng hoàng khi nghe những lời nói đó từ miệng chồng. Những tưởng sẽ có một cuộc sống hạnh phúc, giàu có, không ngờ bây giờ tôi lại phải ôm một khoản nợ kếch xù vì chồng. Những khoản nợ ấy đều là tôi đứng ra vay, vì thế bây giờ tôi đành phải cố gắng kiếm tiền để trả nợ từng ngày. Tôi thật sự rất mệt mỏi, đây không phải cuộc sống mà tôi mong muốn nhưng chính sự tham lam của tôi đã khiến tôi rơi vào bước đường này. Có hối hận cũng muộn rồi các bạn ạ.
Theo: Helino
Chồng là gì mà ai cũng bảo phải lấy?
Tết năm ngoái, một cô gái 29 tuổi vẫn độc thân như cô thật sự đã phải đón một cái Tết không hề bình yên tẹo nào. Cô bị bủa vây, nhấn chìm nghỉm trong vô số câu hỏi bởi rất nhiều những người xung quanh, mà chủ đề chỉ tập trung một vấn đề duy nhất: “Bao giờ lấy chồng?”.
Chán ngán tới mức cô chỉ muốn đừng đến Tết hoặc đi trốn được đâu đó mấy ngày Tết thì tuyệt chẳng còn gì hơn.
Bố mẹ cô sốt ruột thay con gái từ mấy năm trước rồi. Mẹ cô sợ cô càng ngày tuổi càng cao, “hoa tàn ít bướm”, những anh chàng bằng lứa hoặc lớn tuổi hơn cô lần lượt lấy vợ hết, cuối cùng còn lại ai cho cô cưới? Trai trẻ thì họ thèm gì bà cô già như cô. Sót lại vài đối tượng “tồn kho”, hẳn có vấn đề gì đó mới chả ai ngó ngàng tới. Cô thấy mẹ phân tích có vẻ cũng đung đúng, trong lòng lại đâm lo lo, thêm việc bị “đánh hội đồng” bởi sự quan tâm thái quá từ mọi người về chuyện chồng con của mình, dần dà cô thấy dường như lấy chồng là một việc hơi hơi cấp thiết.
Năm ngoái, vừa hết Tết, mẹ cô liền huy động mọi lực lượng có thể để giới thiệu đối tượng cho cô. Cuối cùng cũng “chốt” hẹn gặp một anh chàng hơn cô 1 tuổi, nhưng công việc còn khá bấp bênh, so sánh về sự nghiệp thì kém hẳn cô. Cả nhà cô vun vào: “Ôi dào, cưới về rồi bản ban nhau làm ăn là ổn hết. Miễn con người nó tốt là được con ạ”.

Cô tặc lưỡi, thôi thì cứ đi gặp xem sao. Qua tiếp xúc, cô nhận thấy anh chàng ngoài vấn đề công việc thì mọi thứ khá được. Ngoại hình ưa nhìn, nói chuyện có duyên, dí dỏm, tâm lý, đặc biệt rất có tình ý với cô. Anh chàng “tấn công” cô dồn dập, liên tục bày tỏ tình yêu và khát khao được lấy cô làm vợ. Bố mẹ cô mừng húm, cô cũng xuôi xuôi. Thôi thì có yêu thương làm nền tảng, khó khăn gì mà không vượt qua nổi?
“Mày đã từng ấy tuổi, còn kén nữa thì chẳng mấy mà tới 40 đâu con ạ! Phụ nữ sau 35 tuổi khoa học đã khuyên không nên sinh con rồi, mày có điều kiện đi đông lạnh trứng như người ta không?”, mẹ cô liếc xéo con gái. Cuối cùng, cô gật đầu lên xe hoa với chàng, sau 5 tháng qua lại tìm hiểu.
Cô còn nhớ, cô cưới vào đầu mùa thu nắng vàng đẹp vô ngần. Nhưng chỉ mới qua một mùa thu, chưa đi hết mùa đông, khi mà một cái Tết nữa sắp đến, thì cô đã thấy hối hận vô vàn bởi quyết định kết hôn của mình.
Đám cưới, anh không có tiền tiết kiệm từ trước, bố mẹ anh không cho bao nhiêu, nghiễm nhiên tất cả đều do một tay cô bỏ ra. Hơn 1 tháng sau đám cưới, anh nghỉ việc ở nhà. Rảnh rỗi, anh tập trung chơi game. Đêm anh “cày” game, ngày anh ngủ, cô đi làm cả ngày về bếp núc lạnh tanh, nhà cửa thì bừa bộn chẳng khác bãi rác. Anh không có thu nhập, mọi chi tiêu trong nhà đều trông chờ vào lương của một mình cô.
Kết hôn 3 tháng, cô có thai. Những tháng đầu mang thai nghén ngẩm, mệt mỏi vô cùng song cô chẳng dám nghỉ làm ngày nào. Kinh tế cả nhà và sau này sinh con, nuôi con còn đang chờ cô kia kìa! Anh dù sắp làm bố mà vẫn thờ ơ như không, lấy chơi game làm niềm đam mê, mặc cô giục giã anh đi xin việc, đi tìm chỗ làm.
Rồi anh quen bạn chơi game nữ, anh gặp người ta, nói dối chưa vợ, yêu đương lén lút sau lưng cô. Thậm chí còn lấy trộm tiền của cô đi hẹn hò với “bạn gái”. Lúc cô phát hiện ra, anh thản nhiên giải thích “vì em mang bầu không đáp ứng được nhu cầu của anh nên anh phải ra ngoài tìm chứ biết làm sao”.
Chán ngán tột cùng, cô thậm chí nghĩ tới ly hôn. Bố mẹ cô vội can ngăn, khuyên rằng chồng cô chưa phải là hết thuốc chữa, chỉ cần ngọt nhạt bảo ban anh ta thì mọi thứ sẽ ổn. Bố mẹ chồng sợ cô li dị nên cũng tích cực dạy bảo con trai, còn kiếm việc làm cho anh.
Anh đi làm lại, vì chuộc lỗi nên lương tháng đầu tiên đều đưa hết cho vợ. Song chưa hết tháng thứ 2, anh đã nghỉ việc, than vãn sếp quá ghê gớm, chèn ép nhân viên. Lần này anh không chơi game nữa, mà ngày ngày theo chân các cụ già trong khu phố chơi cờ tướng, ngồi trà đá hết ngày, đôi khi nấu giúp cô được bữa cơm. “Như thế là em yên tâm phải không?”, anh cười toe. Cô chẳng hiểu cảm giác trong lòng mình là gì nữa, có lẽ tuyệt vọng tới chết lặng chăng?
Gần Tết, bao nhiêu thứ cần chi tiêu, lòng cô toàn những nỗi lo. Biết cô được thưởng Tết một khoản, anh nằng nặc đòi mua bộ loa gần chục triệu để “Tết nhất hát hò cho vui”. Cô buồn bã chẳng muốn đáp lời. Anh là người đàn ông 30 tuổi hay đứa trẻ 3 tuổi vậy? Nhà cửa chưa sắm Tết được món gì, còn biếu xén ông bà hai bên, chưa nói biếu sếp, mừng tuổi các kiểu. Sang năm cô sinh con, bây giờ đã để dành được xu nào đâu? Chẳng lẽ khi xưa anh tán tỉnh cô nhiệt tình thế là vì kiếm một chỗ nương tựa, để bố mẹ anh tống khứ khỏi nhà một “cục nợ”?
Những đêm nằm không ngủ được, trong khi chồng ngáy khò khò bên cạnh, cô đã tự hỏi mình không biết bao nhiêu lần: “Lấy chồng để làm gì?”. Cô có chồng, nhưng mọi việc vẫn tự mình cáng đáng, từ việc nhà, tiền bạc và sau này là con cái, thậm chí còn phải nuôi không thêm một người đàn ông trưởng thành với biết bao nhu cầu nhưng tình yêu thương dành cho cô thì là con số 0 tròn trĩnh. Phải, “chồng” là gì, mà ai cũng bảo phải lấy?
Theo: Helino
Uống quá chén tôi lỡ quan hệ với bạn cùng lớp trước ngày cưới
Chỉ còn chưa đầy một tháng nữa, tôi sẽ kết hôn, nhưng lại lỡ có bầu với bạn cũ trong một lần họp lớp.
Năm nay tôi 25 tuổi, là nhân viên văn phòng. Tôi và bạn trai yêu nhau được 3 năm. Anh là người tốt bụng, hiền lành, luôn quan tâm, chăm sóc tôi mọi lúc mọi nơi. Có thể nói, tình yêu của chúng tôi là tình yêu sét đánh. Tôi đã phải lòng anh ngay từ lần gặp đầu tiên trong đám cưới của một người bạn. Cảm nắng anh chàng có vẻ ngoài điển trai, hiền lành và ấm áp, tôi đã chủ động lập kế hoạch để "cưa" đổ chàng. Thật không ngờ, những lần "thả thính" của tôi thành công, anh cũng có tình cảm với tôi, dần dần, chúng tôi yêu nhau từ khi nào không hay.
Tính đến nay chúng tôi đã yêu nhau được hơn 3 năm. Ai cũng nói tôi và anh đẹp đôi, là cặp trai tài gái sắc. Năm nay tôi cũng đã bước sang tuổi 25, còn anh 29 tuổi, bố mẹ hai bên gia đình đều đã nóng lòng mong chúng tôi về chung một nhà, nên chúng tôi quyết định sẽ tổ chức đám cưới vào tháng 3 âm lịch năm nay.

Đến nay, mọi công tác chuẩn bị cho đám cưới đã hoàn tất. Trớ trêu thay, chưa kịp vui, tôi đã chết đứng khi biết mình có bầu. Nhưng điều đáng nói là, đứa con trong bụng tôi lại không phải của chồng chưa cưới. Tôi và anh yêu nhau 3 năm, nhưng vì tôi muốn giữ gìn cho đến ngày cưới nên anh luôn yêu và tôn trọng tôi.
Mọi chuyện rắc rối xảy ra sau buổi họp lớp cách đây hơn 1 tháng. Hôm ấy, tôi đưa anh đi cùng để giới thiệu với bạn bè, nhưng vì phải đi công tác đột xuất, nên anh phải về sớm, còn tôi ở lại tiếp tục nhậu cùng các bạn.
Không hiểu ma men sai khiến thế nào, mà hôm ấy, tôi và cậu bạn cùng lớp lại xảy ra chuyện ấy với nhau. Tôi uống quá nhiều đến nỗi không còn biết trời đất gì nữa. Đến giờ, tôi chỉ nhớ rằng, sau khi ăn uống tại nhà cậu ấy, mọi người đều ra về lúc hơn 1h đêm, còn tôi loay hoay tìm taxi. Nhưng không hiểu sao, cuối cùng tôi và cậu ấy đã ở cùng nhau. Sáng hôm sau thức dậy, cả 2 chúng tôi đều hốt hoảng... Chúng tôi đã thỏa thuận rằng sẽ giữ kín mọi chuyện, vì dù sao đó cũng chỉ là tai nạn, chúng tôi không hề có tình cảm với nhau, tôi đã có chồng sắp cưới, còn cậu ấy cũng đã có bạn gái yêu nhau hơn 5 năm.
Nhưng mấy ngày Tết, dù không làm gì, nhưng lúc nào tôi cũng cảm thấy mệt mỏi, buồn ngủ, ngán thức ăn. Nghĩ rằng mình bị khó tiêu, nên tôi đã tới phòng khám của chị họ để kiểm tra. Không ngờ, kết quả lại là tôi đã có bầu, chứ không phải mắc bệnh về tiêu hóa.
Tôi gần như mất Tết khi biết tin ấy. Tôi thực sự hoang mang, không biết phải làm sao nữa, hiện tại chỉ có tôi và chị họ biết chuyện. Khi nghe tôi kể mọi chuyện, chị khuyên tôi nên giải quyết cái thai vì mới hơn 1 tháng, sẽ không quá nguy hiểm. Nhưng tôi đã từng nghe rất nhiều chuyện về việc phá thai khi mang thai lần đầu và bị vô sinh cả đời.
Tôi thực sự lo lắng, tôi không thể để mất người yêu vì sự cố trong một đêm say rượu, càng không thể ép cậu bạn cùng lớp kết hôn vì đứa con trong bụng. Nhưng nếu bỏ, tôi vừa thấy tội, lại vừa lo. Tôi nên làm gì đây?
Theo: VOV
Mỗi lần thấy bạn chồng sang chơi, tôi chỉ muốn đem chổi ra đuổi đi
Có người còn khích chồng tôi vào lấy váy của tôi mặc vì không đáng mặt đàn ông. Chồng tôi nghe xong tức lắm...
Chồng tôi không hẳn là chồng tốt mà cũng không phải tệ hại gì lắm. Anh cũng biết phụ giúp vợ việc nhà, cũng biết chăm con. Duy chỉ có điều, anh quá cả nể và xem trọng bạn bè.
Mà bạn của chồng tôi thì tôi xin thưa vô duyên vô cùng. Toàn một đám đàn ông vô công rỗi nghề nên hay tụ tập chơi bời. Chồng tôi có nghề nghiệp ổn định nhưng cũng bị họ gọi nhậu thường xuyên.
Hồi mới cưới, chồng hay đưa tôi đi cùng cho vui. Hồi đó tôi cũng có ấn tượng tốt về họ. Nói chung họ cũng nhiệt tình, vui vẻ và ga lăng. Nhưng rồi khi tôi có bầu thì mọi chuyện khác hẳn. Rõ ràng biết vợ bạn có bầu mà họ vẫn gọi chồng tôi đi nhậu, cà phê liên tục.
Tôi cằn nhằn thì chồng tôi tỏ ra khó chịu vì cho rằng tôi không tôn trọng anh. Thời gian đó chúng tôi cãi nhau suốt ngày vì chuyện chơi bời của anh. Thậm chí khi bầu 7 tháng tôi còn đi bộ 3km về tận nhà mẹ đẻ vì không chịu được cảnh chồng nhậu về rồi mắng mỏ mình.
Bạn anh biết hết, lẽ ra họ nên khuyên chồng tôi giảm chơi bời lại. Đằng này họ còn khích bác để chồng tôi nổi nóng với tôi. Lần đó nếu bố mẹ chồng không đứng ra răn đe anh thì có lẽ chúng tôi đã chia tay rồi.

Tôi sinh con, bạn chồng cũng kéo nhau đến thăm. Rồi không hiểu họ bàn gì với nhau mà chồng tôi vào xin tôi cho họ tổ chức nhậu tại nhà. Tôi biết nếu không cho chắc chắn họ sẽ dắt luôn chồng tôi đi nên tôi phải gật đầu. Tôi cứ tưởng họ thấy tôi mới sinh, con nhỏ cũng hiểu chuyện mà nghỉ sớm. Không ngờ họ càng nhậu càng hăng. Chỉ 5 người thôi mà họ uống hơn 3 thùng bia. La hét chưa đủ, họ còn mở karaoke hát tới hơn 10 giờ đêm.
Tôi bế con ra nhắc chồng nhiều lần mà anh cả nể nên không nói họ về được. Đêm đó tôi vừa khóc vừa dọn dẹp chiến trường họ bày la liệt. Con thì quấy cả đêm. Chồng thì nằm bẹp dí bên cạnh cái thau để nôn. Tôi chán đến mức chỉ muốn ôm con bỏ đi thôi.
Sau lần đó, hình như chồng tôi cũng biết sai nên giảm hẳn chơi bời. Đi làm là anh về thẳng nhà. Bạn gọi anh cũng biết lấy lí do mà không đi. Tôi mừng lắm.
Thế mà đám bạn anh vẫn không tha cho anh. Anh không đi thì họ tìm tới tận nhà. Nếu chồng tôi đón tiếp bằng nhậu nhẹt thì họ im. Mà nếu anh tỏ thái độ thờ ơ là họ cạnh khóe tôi. Họ nói tôi ghê gớm nên chồng sợ. Có người còn khích chồng tôi vào lấy váy của tôi mặc vì không đáng mặt đàn ông. Chồng tôi nghe xong tức lắm nhưng nói không lại họ. Mỗi lần thấy bạn của chồng đến, tôi chỉ muốn mang chổi ra xua đuổi cho họ về hoặc giận nhà tôi mà không đến nữa thì càng tốt.
Mới đây họ còn ngang nhiên dẫn chồng tôi đi nhậu tới mức không biết gì. Nếu như bình thường thì không sao. Đằng này con tôi đang ốm phải nằm viện. Họ đến viện thăm cháu rồi kéo bố cháu đi tới khuya mới thả về thì sao tôi chịu nổi. Tôi biết chồng tôi thương vợ nhưng anh cũng sợ bạn bè giận nên cố theo. Tôi ở trong bệnh viện một mình với con mà nước mắt cứ chảy dài. Vừa xót con, tôi vừa thương cho chính bản thân mình.
Hiện giờ tôi đang có ý định viết đơn li hôn để dạy chồng tôi một bài học. Nếu như anh cứ cả nể bạn bè thế này thì tôi không chấp nhận được nữa. Thà tôi nuôi con một mình còn hơn phải lo thêm một ông chồng to xác mà cạn nghĩ.
Trang Phạm (Theo Helino)
Em đã bỏ đi trong đêm tân hôn vì câu nói xúc phạm của chồng
Đêm nay là đêm tân hôn của em. Đáng lẽ bây giờ em đang được sống trong những giờ phút hạnh phúc nhất của cuộc đời. Nhưng không, trong khi chồng em đang ở nhà thì em đành phải tìm 1 nhà nghỉ để ở tạm vì quá thất vọng với anh.
Chúng em đã có 3 năm tìm hiểu trước khi kết hôn. Ở công ty, chồng em được nhận xét là người rất nghiêm túc và khó tính. Đối với gia đình, anh lại là người bảo thủ và gia trưởng. Tất cả mọi việc chồng em đã quyết định thì mọi người đều không có quyền can thiệp, kể cả em.
Bản thân em vốn là người biết nhún nhường và chịu đựng nên khi quen anh, em đã cố gắng dung hòa hết sức có thể. Có lẽ cũng vì như vậy mà em mới là vợ của anh thay vì những cô gái trẻ trung xinh đẹp khác. Em tự cho rằng mình hiểu tâm lý của chồng nên cuộc sống hôn nhân của em sẽ dễ thở và hạnh phúc.

Nhưng cuộc sống hôn nhân không phải màu hồng như em vẫn nghĩ. Từ những ngày chuẩn bị kết hôn, em đã nhận ra chồng em là người đàn ông quá độc đoán. Cùng là đi mua đồ để trang trí phòng tân hôn nhưng em lại không có quyền được lựa chọn bất cứ điều gì. Ngay cả bộ chăn ga gối đệm em mua về chồng cũng vứt sang phòng khác và thay vào màu mà anh thích. Mỗi khi em góp ý anh lại ngắt lời và cho rằng phụ nữ không biết gì thì không nên xen vào chuyện của đàn ông.
Vì sắp cưới và cũng không muốn mất vui nên em để anh sắp xếp và quyết định mọi thứ. Thấy em nghe lời nên anh cũng không còn khắt khe với em nữa. Em tưởng rằng mọi chuyện sẽ đơn giản như thế, chỉ cần em chịu đựng 1 chút thì em và chồng sẽ hạnh phúc. Nhưng đêm nay là đêm tân hôn, anh lại khiến em đau lòng và thất vọng quá.
Em nghe các chị ở công ty nói đêm tân hôn là đêm đáng nhớ nhất trong đời. Nhất là với em bởi vì trước khi kết hôn, vợ chồng em chưa từng đi quá giới hạn. Vì vậy, em cũng muốn chuẩn bị cho chồng thấy 1 sự bất ngờ.
Em lên mạng và đặt bộ váy ngủ sexy để mặc đêm tân hôn. Khi nhận được hàng, em cũng cảm thấy hơi ngượng vì bộ váy đó khá lộ liễu. Nhưng ai cũng động viên em nên mặc, váy mà không hở thì không kích thích. Vì thế em đã quyết định sẽ mặc chiếc váy đó vào đêm đầu tiên của 2 vợ chồng.
Hôm nay là ngày khá dài, cả em và chồng đều mệt mỏi vì tiếp nhiều khách. Tắm rửa xong, em thay chiếc váy ngủ và rón rén đến ôm chồng từ phía sau. Chồng em quay lại ôm vợ nhưng vừa thấy em mặc chiếc váy ngủ gợi cảm thì anh liền đẩy em ra. Anh trừng trừng nhìn em rồi tỏ thái độ thất vọng: “Anh cưới em về làm vợ chứ không phải làm phụ nữ lẳng lơ, thích ve vãn người khác”.
Quá bất ngờ trước câu nói của chồng, em lắp bắp giải thích: "Em chỉ muốn làm anh vui...". Vậy mà anh cau mày: "Vui gì cái thể loại quần áo hở hang rách nát như cái màn tuyn thế này".
Ấm ức quá, em chạy vào nhà tắm xé toác chiếc váy ngủ rồi mặc quần áo và chạy ra khỏi nhà. Như thế nào là lẳng lơ, như thế nào là ve vãn? Anh là chồng em, em quyến rũ chồng em chứ có quyến rũ người đàn ông khác đâu, tại sao anh lại xúc phạm em như thế chứ? Có cô dâu nào ngay đêm tân hôn đã phải ra nhà nghỉ thuê phòng như em không? Trong khi đó, chồng em không hề nhắn tin hay gọi điện. Giờ em đang nằm trong nhà nghỉ mà không thể ngủ được. Em nên tiếp tục giận chồng hay sáng mai về nhà xin lỗi chồng hả các chị?
T.N (Theo Helino)
Bố mẹ đã hi sinh tất cả vì anh, vậy mà anh lại báo đáp như thế sao?
Mình sinh ra trong gia đình thuần nông, bố mẹ đều vất vả mới có thể nuôi mình và anh trai khôn lớn. Anh trai mình là người thông minh và học giỏi, hiện nay anh đã là 1 bác sĩ có tiếng về chuyên môn. Mình học kém hơn anh, vì thế học xong lớp 12, mình đi làm cho công ty ngay gần nhà vừa phụ anh tiền ăn học vừa đỡ đần bố mẹ.
Anh mình học y. Để trở thành 1 bác sĩ quả thật không dễ. Lịch học của anh luôn kín mít, tối đến lại phải trực ở bệnh viện. Anh không có thời gian đi làm thêm. Chỉ nuôi anh ăn học thôi cũng khiến bố mẹ mình hao tổn rất nhiều công sức. May mắn là mình đi làm nên có thể chu cấp đỡ được cho anh.
Ngày ấy mỗi lần anh gọi điện về đều nói sau này làm bác sĩ nhất định sẽ đón bố mẹ lên thành phố, trả tiền ăn học cho mình. Nhưng mình và bố mẹ chưa từng trông chờ anh làm những điều đó, chỉ mong anh sẽ có cuộc sống tốt và có hiếu với bố mẹ sau này.
6 năm ăn học vất vả, đổi lại anh mình đã có được tấm bằng bác sĩ và công việc đáng mơ ước. Anh mình kết hôn với 1 cô gái thành phố giàu có, sau đó vợ chồng anh cũng mua nhà ở thành phố sinh sống.

Từ ngày có vợ, anh ít gọi điện về hỏi thăm bố mẹ. Có lần bệnh đau khớp của bố mình tái phát. Anh trai chỉ gọi điện hỏi qua loa rồi nhắn tin cho mình đơn thuốc cần mua. Mình phải lặn lội từ quê lên thành phố để mua thuốc cho bố.
Cả năm anh đưa vợ về thăm bố mẹ được 1,2 lần trong đó đã có 1 lần là Tết. Mỗi lần về quê, chị dâu của mình lúc nào cũng tỏ thái độ không ưng ý. Chỉ có bố mẹ mình là hết lòng cung phụng để con dâu hài lòng.
Sống ở thành phố gần 10 năm, đây là năm đầu tiên anh mình đưa bố mẹ ra thành phố chơi. Bố mẹ mình phấn khởi lắm, trước khi đi còn tranh thủ khoe với hàng xóm xung quanh về anh trai mình. Hôm qua anh nói đưa bố mình đi mua đôi giày mới. Nhưng đi đến nơi thì chị dâu mình gọi điện bắt anh phải đến công ty đón chị vì trời trời lạnh lại tối nên chị không muốn về xe máy.
Anh đã đưa tiền cho bố rồi để bố tự vào trung tâm thương mại mua giày. Anh đã để mình bố đứng lóng ngóng không thể sang đường vì chưa quen với xe cộ chen chúc nơi thành phố. Nếu anh đưa bố đi cùng rồi chọn ngày khác đưa bố đi mua đồ thì có sao đâu? Vậy là mình và mẹ ở nhà chờ tới khi anh chị về rồi mà chưa thấy bố đâu. Hỏi ra thì anh mình cuống lên gọi điện cho bố mới biết bố vẫn đứng ở trước cửa trung tâm thương mại. Bố không biết cách mua hàng trong trung tâm, cũng không biết cách gọi taxi để về.
Tối hôm đó mình đã cãi nhau với anh. Đó là lần đầu tiên mình to tiếng với anh. Khi anh suýt tát mình, bố mẹ đã ra can ngăn. Sáng nay bố mẹ và mình về quê sớm. Có lẽ bố mẹ đã rất thất vọng với người con trai mà bố mẹ luôn tự hào. Trên xe về quê, bố mình thở dài và nói có lẽ bố sẽ không bao giờ lên thành phố nữa, bố không hợp với nơi ồn ào thế này. Mình biết bố lấy lý do vậy thôi chứ bố nhận ra bố mẹ không được con trai và con dâu chào đón.
Bố mẹ đã hy sinh cho anh bao nhiêu? Mỗi lần anh gọi điện về quê xin tiền là mỗi lần mẹ phải đi vay mượn khắp nơi. Bố sức yếu nhưng vẫn phải đi làm thợ xây cả thứ bảy chủ nhật, tất cả cũng đều vì anh. Mình là người ít học nhưng cũng hiểu được những điều đó, tại sao anh trai mình có học thức và thành đạt như vậy lại không thể nhận ra? Chẳng lẽ phải đợi đến khi bố mẹ qua đời anh mới hiểu đối xử tốt với bố mẹ khi còn sống quan trọng thế nào hay sao?
TNC (Theo Helino)
Tôi đã thất bại ngay từ đầu lúc muốn thử chồng
Tôi đã từng có một gia đình rất hạnh phúc. Đó là đã từng, còn hiện tại, tôi chỉ biết khóc nức nở mỗi khi nhớ lại cái ngày anh lạnh lùng bỏ đi.
Chồng tôi là một người đàn ông khô khan nhưng chung tình. Trước khi đến với tôi, anh đã từng yêu một người khác. Sau này người ấy đi lấy chồng rồi nhưng anh vẫn không gỡ bỏ hình ảnh ra khỏi trái tim được. Tôi là đồng nghiệp lâu năm của anh và cũng chính là người mà theo anh nói: “Đã giúp anh thoát khỏi cái bóng quá khứ”.
Cuộc sống vợ chồng tôi tương đối hạnh phúc. Ngoài những lúc anh nóng giận, cau có thì anh rất quan tâm đến tôi. Anh luôn nhớ tôi thích ăn gì, ghét ăn gì. Biết tôi thích ăn cơm cuộn, anh không ngại đi siêu thị mua lá kim rồi về cuộn cơm cho tôi ăn. Khi tôi có thai, ngày nào anh cũng nói chuyện cùng con dù nó còn bé tí trong bụng. Tôi vẫn luôn nhớ cái cảnh anh làm cá chép, làm bồ câu non ép tôi ăn cho khỏe.

Nhưng rồi chính tôi đã tự tay hủy đi hạnh phúc của mình. Vợ chồng tôi thường hay đi cà phê mỗi tuần. Quán chúng tôi đến cũng là quán quen. Chồng tôi không thích thay đổi sở thích.
Trong quán có một cô bé trẻ, đẹp và ăn nói nhẹ nhàng, có duyên. Cách đây vài tháng, tôi bỗng nhiên nảy ra suy nghĩ muốn nhờ cô bé ấy thử chồng mình. Tôi muốn xem thử chồng tôi có chung tình với tôi không. Cô bé ấy nhận lời.
Mỗi đêm nó nhắn tin, gọi điện cho chồng tôi. Ban đầu anh tỏ ra ghét cay ghét đắng và đòi chuyển quán cà phê. Nhưng rồi sau đó, anh bắt đầu có những hành động đáng nghi ngờ. Anh hay nghe điện thoại ở một nơi mà tôi không nghe được. Điện thoại trước đây anh để lung tung trong nhà thì nay luôn nằm trong tay anh. Tôi hỏi anh cũng không đưa nữa.
Cuộc sống gia đình tôi bắt đầu đảo lộn thật sự khi cô bé ấy cung cấp cho tôi những tin nhắn mùi mẫn giữa hai người. Cay đắng hơn, nó thừa nhận đã đi nhà nghỉ cùng chồng tôi và yêu anh ấy thật lòng. Nó van tôi thả tự do cho anh để họ đến với nhau một cách công khai.
Tôi như phát điên lên khi nhận được những tấm ảnh tình tứ của hai người. Tôi lao như bay đến quán cà phê nơi con bé ấy làm nhưng chủ quán bảo nó đã nghỉ việc hơn một tuần rồi. Tôi gọi điện thì thuê bao không liên lạc được.
Đêm, tôi đợi tới 11 giờ chồng tôi mới về. Vừa thấy anh, tôi đã nhào tới đánh liên tục vào ngực anh và gào khóc rất to. Đáp lại, anh đẩy tôi ra và hét lên: “Ly dị đi. Đây chẳng phải điều cô muốn à? Cô muốn tôi lên giường với con bé đó thì tôi đã làm cho cô thấy rồi đó. Cô hài lòng chưa?".
Tôi sững sờ. Hóa ra con bé ấy đã kể hết cho anh nghe về những điều tôi nhờ vả nó. Nói rồi anh bỏ vào phòng gom đồ bỏ đi. Tôi chạy theo níu kéo anh lại nhưng anh chỉ nói muốn được yên tĩnh suy nghĩ lại về cuộc hôn nhân của chúng tôi. Anh đi rồi, tôi chỉ biết ôm con gái mới hơn hai tuổi mà khóc.
Giờ tôi đang làm mọi cách để níu kéo anh nhưng hình như anh không muốn quay về nữa. Tôi hối hận quá. Tôi đã sai, đã thất bại ngay từ đầu khi có suy nghĩ muốn thử chồng. Tôi phải làm sao đây? Nên bỏ hay nên níu kéo nữa đây mọi người? Tôi buồn quá.
TNM (Theo Helino)
Vợ tôi đang đánh mất tuổi thơ của con gái, chỉ vì sự hãnh diện của cô ấy
Ngay cả ngày lễ Tết khi bạn bè đến nhà, vợ tôi cũng bắt con phải đánh đàn hết bài này đến bài khác để chứng tỏ con mình thông minh tài giỏi.
Có con gái là điều tuyệt vời nhất. Tôi cũng có 1 cô công chúa năm nay vừa tròn 6 tuổi. Từ ngày có con, tôi trưởng thành và trách nhiệm hơn rất nhiều. Nhưng cũng từ đó mà vợ chồng tôi xảy ra khá nhiều mâu thuẫn trong chính cách nuôi dạy con.
Vợ tôi là 1 người khá cầu toàn nhưng cũng rất bảo thủ. Nhất là chuyện cô ấy đã quá kỳ vọng vào con. Lúc nào cô ấy cũng luôn nói rằng con gái của chúng tôi sau này phải làm bà này bà nọ, phải tài giỏi giàu có và thành công hơn những người khác.
Từ khi con được 3 tuổi, vợ tôi đã đăng ký cho con học đủ các lớp ngoại khóa. Cả ngày của con đều phải học và học. Hết học đàn piano rồi đến múa, thể thao, hội họa… Lúc đầu tôi ủng hộ việc tìm hiểu sở thích và năng khiến của con. Nhưng rồi có những thứ con không thích vợ tôi cũng nhất quyết bắt con phải theo đuổi, học tập.

Đến mức mỗi lần nói đến "phải học" là con đã giãy nảy lên khóc. Dần dần con tôi cũng có ác cảm với mẹ và không gần gũi mẹ nữa.
Khi con tôi lên 4 tuổi, lịch học tập của con còn dày đặc hơn. Tôi thương con và góp ý với vợ thì cô ấy nói tôi chỉ biết nuông chiều con mà không lo cho tương lai của con. Đã có lần tôi và vợ cãi nhau rất lớn chỉ vì chuyện này. Cô ấy cũng nói sẽ không cho con đi học nhiều như thế nữa. Nhưng tôi đi làm cả ngày còn vợ chỉ ở nhà chăm con, cô ấy giấu tôi đưa con đi học khắp nơi khiến tôi không thể biết hết được.
Làm sao tôi có thể không lo được? Con tôi chưa bao giờ có 1 ngày được vui chơi trọn vẹn. Ngay cả ngày lễ Tết khi bạn bè đến nhà, vợ tôi cũng bắt con phải đánh đàn hết bài này đến bài khác để chứng tỏ con mình thông minh tài giỏi. Khi con đánh sai 1 nốt, vợ tôi sẽ ngay lập tức chau mày và hướng cái nhìn khó chịu đến con.
Vợ tôi luôn kỳ vọng vào con nhiều như thế. Lúc con tôi mới học lớp tiếng Anh, bị điểm kém hơn các bạn. Kết quả là đêm ấy vợ tôi gần như thức trắng chỉ để dạy con học 1 bài tiếng Anh đến khi cô ấy vừa ý. Mỗi khi con tôi có bài kiểm tra nào thấp hơn của các bạn là lại sợ sệt mẹ sẽ không hài lòng rồi trách phạt.
Bây giờ con tôi mới 6 tuổi, thông thạo tiếng Anh, múa tốt và hàng ngày vẫn đi học đủ các lớp như mẹ yêu cầu. Vợ tôi hãnh diện vì điều đó mà không biết rằng vì cô ấy, con tôi đã không có 1 tuổi thơ đúng nghĩa. Đáng lẽ cô ấy phải hiểu việc kỳ vọng quá nhiều vào con đã khiến con tôi không có được tuổi thơ như những người bạn khác.
Hôm nay con đã nói với tôi 1 câu, con hỏi: “Bố ơi, con muốn được đi chơi với các bạn ở ngoài kia. Con không muốn phải học nhiều như bây giờ”. Lúc ấy tôi mới nhận ra, tôi cũng là người có lỗi. Vì tôi không cương quyết từ đầu nên bây giờ con mới như vậy. Tôi biết có thể đã muộn, nhưng nhìn con không được thoải mái cười vui như bạn bè tôi cũng buồn lắm. Các bạn có thể cho tôi 1 lời khuyên để tôi thuyết phục vợ được không?
Theo: Helino
Khi đàn ông vô tâm, phụ nữ sẽ thôi im lặng
Nói nhiều thì đàn ông điếc tai nhưng chính sự im lặng của phụ nữ mới là điều đáng sợ nhất. Là bởi anh vô tâm, nó dần mòn giết chết tình yêu lúc nào không ai hay...
Tình yêu đổ vỡ vốn dĩ có rất nhiều lý do, một trong số đó chính là sự vô tâm của người đàn ông mà người phụ nữ cho rằng họ là tất cả. Người đàn ông vô tâm không đặt người phụ nữ của đời mình vào một vị trí đặc biệt, họ đối xử với người phụ nữ của mình giống như đối xử với tất thảy những người khác.
Đàn ông vô tâm sẽ không biết phụ nữ cần gì, muốn gì, sẽ không biết rằng bản thân mình cần phải để tâm với người phụ nữ ấy hơn những gì họ mong muốn. Bởi họ không hiểu người phụ nữ bên cạnh họ đã hy sinh bao nhiêu, đánh đổi những gì để có thể vun vén cho một tình yêu hạnh phúc, cho một mái ấm vẹn tròn.

Đàn ông vô tâm một hai lần, phụ nữ cho qua. Đàn ông tiếp tục vô tâm, phụ nữ buồn, rồi phụ nữ giận sẽ ca thán, càm ràm nói nhiều. Tới khi quá mức chịu đựng, phụ nữ chọn cách im lặng. Khi họ im lặng, đàn ông lại cảm thấy sao mà rắc rối, sao mà không biết điều. Mấy ai có thể thấy phụ nữ im lặng mà thấu hiểu rằng, khi ấy, họ đã chịu đựng những tổn thương rất nhiều.
Tôi có một người chị, chồng làm kinh doanh, công việc bận bịu tối ngày ăn uống cùng đối tác. Thuở mới lấy chị, anh cũng về nhà ăn cơm như những người đàn ông thành đạt khác, quây quần bên gia đình mỗi sớm hôm, cũng quan tâm vợ những ngày lễ tết, kỷ niệm bên nhau, mọi buồn vui cùng chị san sẻ.
Cho tới khi chị mang bầu, ngoài việc phụ bán hàng, thay vì thuê giúp việc, chị luôn chờ cơm anh về, cả tuần dài chỉ mong anh về nhà ăn tối một, hai bữa. Nhưng anh thì vô tâm quá, không biết vợ mình cần nhất, không phải là tiền bạc để giàu sang vượt bạn vượt bè. Thứ chị cần, đôi khi chỉ là một vài tiếng đồng hồ anh dành cho chị, sẻ chia cùng chị mỗi khi chị thai nghén, trái gió, trở trời.
Nhưng anh lại không biết điều đó, đến lúc chị vượt cạn anh cũng đi công tác không thể về nhà. Cuối cùng, sinh con xong, anh trở về, chị đã im lặng một thời gian dài, sau đó chị nói muốn ly hôn. Quyết định của chị khiến nhiều người bàng hoàng, còn chị thì tỏ ra bình thản. Anh muốn níu giữ chị, nhưng chị thì kiên quyết rời xa.
Thì ra người đàn ông vô tâm sẽ chẳng thể biết người phụ nữ bên cạnh mình phải chịu đựng những gì cho tới khi người phụ nữ quyết định lựa chọn rời xa họ.
Đàn ông hãy nhớ rằng, có được tình yêu vốn dĩ đã không phải chuyện dễ dàng. Giữ được nó cũng không phải chỉ cần nói dăm ba câu là được. Tình yêu là sự vun đắp của cả hai người, các anh gieo rắc bao nhiêu vô tâm thì phụ nữ càng im lặng bấy nhiêu. Tình cảm từ đó rạn nứt cũng chẳng dễ dàng cứu vãn.
Để tâm đến người phụ nữ của đời mình, là để tâm đến hạnh phúc của chính mình. Đừng để guồng quay công việc khiến chúng ta dần trở lên xa lạ. Đừng biến những vô tâm bé nhỏ thành thứ vũ khí giết chết tình yêu.
Đánh mất một người phụ nữ trong đời, đàn ông có thể không hối hận. Nhưng đánh mất một người phụ nữ vì mình mà hy sinh, đàn ông nhất định sẽ hối hận tột cùng.
Đừng mang sự vô tâm ra đùa giỡn và trêu ngươi với một người phụ nữ, họ sẽ rời đi, thậm chí còn chưa cho bạn một lý do tại sao. Nên nhớ một điều, khi đàn ông thôi vô tâm, phụ nữ sẽ thôi im lặng.
Linh Lan (Theo Helino)
Gửi chồng yêu ! Em ước em là người vợ mà anh cần
Hôn nhân với em mà nói thật tuyệt vời nhưng cũng đầy lộn xộn, khủng khiếp.
Gửi chồng yêu,
Mãi cho đến khi kết hôn, em mới nhận ra mình ích kỷ thế nào, em không biết yêu thương ra sao. Những suy nghĩ của em không phải lúc nào cũng dành cho anh. Dù nghe có vẻ thật đẹp, thật tuyệt khi em được gọi là vợ anh nhưng em cảm giác em không đáng với danh xưng đó.
Bởi vì một người vợ cần phải kiên nhẫn. Em thường sẽ nói tất cả, lấn át thay vì chờ đợi anh phản hồi. Em thường sẽ kéo anh đi khắp nơi em muốn, em không thể chịu đựng được sự im lặng của anh khi anh suy nghĩ bởi em không thể đợi lâu để nghe anh nói. Em có lịch trình cho mỗi ngày và sẽ tức điên lên khi mọi thứ không theo ý em, khi mọi việc không được hoàn thành.

Bởi vì một người vợ cần phải tạo được sự tin tưởng nhưng làm thế nào anh có thể tin tưởng anh khi em chẳng thể khuyến khích anh làm gì cả? Đôi khi em làm anh cảm thấy anh thật bé nhỏ và em xin lỗi vì điều đó. Em xem thường anh bằng lời nói, hành động, suy nghĩ, thay vì khích lệ thì em lại chỉ trích, hạ thấp anh. Em lải nhải, nhắc đi nhắc lại lỗi sai của anh dù đó chỉ là lỗi nhỏ mà thôi.
Một người vợ cần phải yêu thương vô điều kiện nhưng em chỉ làm thế khi có lợi cho em. Em chỉ biết trao tình thương khi em nhận được tình thương hay được cho thứ gì đó trở lại. Hôn nhân không phải là một cuộc mua bán, trao đổi nhưng em lại ích kỉ.
Một người vợ cần phải tử tế. Em ước mình có thể lấy lại những lời đã nói, những lời đã khiến anh tổn thương. Em ước mình có thể làm lại trong mọi cuộc đối thoại. Em được mong đợi giúp đỡ anh chứ không phải chống đối anh. Chúng mình là một gia đình nhưng lời nói, hành động và suy nghĩ của em lại làm hại anh, lại khiến anh đau. Em xin lỗi vì điều đó.
Một người vợ cần phải biết tin tưởng nhưng em lúc nào cũng nghĩ đến bản thân mình, luôn cho rằng anh sai, còn em thì đúng. Em ít tin tưởng anh bởi vì em lúc nào cũng tin vào chính mình, dù cho đó không phải là việc em làm tốt. Vì em quá nhanh khi chỉ ra những sai lầm của anh nên em cũng nhanh chóng tin tưởng vào bản thân em hơn anh. Điều này làm anh buồn, em biết.
Em hiểu rằng em không phải là người vợ mà anh cần. Em không phải lúc nào cũng trao anh đủ tình yêu, quan tâm anh như anh cần. Em không hoàn hảo và vì vậy không thể yêu anh một cách hoàn hảo. Em ước là mình có thể. Em xin lỗi vì thời gian qua, xin lỗi cho những thiếu sót.
Cảm ơn anh đã tha thứ cho em, cảm ơn anh vì đã yêu những điều chưa hoàn hảo của em và vì tất cả. Cảm ơn anh đã luôn gắn bó bên em và không bao giờ từ bỏ. Cảm ơn anh vì rất kiên nhẫn và tử tế với em. Em biết em không hoàn hảo, em thiếu sót nhưng anh thực sự là một người bạn tuyệt vời và em cảm thấy rất hạnh phúc khi được gọi anh là chồng.
Newben / Theo: Helino
Không ngờ tôi và con gái lại có ngày tái ngộ trong hoàn cảnh oái oăm như vậy
Đúng là trên đời này không thiếu những điều bất ngờ. Tôi cũng không hiểu tại sao gia đình ấy lại sa sút như vậy.
19 năm trước, khi tôi còn là sinh viên đại học đã đem lòng yêu thương 1 gã sở khanh tệ bạc. Hắn đã bỏ tôi ngay sau khi biết tôi mang bầu. Lúc ấy tôi bơ vơ không biết phương hướng, cũng không dám chia sẻ chuyện này với bất kỳ ai. Nếu tôi ôm cái bụng bầu về gặp gia đình thì tương lai của tôi sẽ bị hủy hoại.
Tôi đã tìm đến bệnh viện và làm thủ tục phá thai khi cái thai còn chưa được 3 tháng tuổi. Nhưng rồi tôi gặp 1 đôi vợ chồng điều trị hiếm muộn ở hành lang bệnh viện. Nhìn thấy khuôn mặt não nề của họ, tôi cảm thấy thương cảm và lúc đó bản thân tôi cũng không còn dũng khí để bỏ con.

Biết được họ đang muốn xin con nuôi, tôi đã mở lời nói rằng sẽ cho họ nhận nuôi con tôi sau khi con chào đời. Chỉ cần họ đối xử tốt với con tôi thì cả đời này tôi sẽ không làm phiền đến cuộc sống của họ.
Sau đó, khi mang thai được 5 tháng thì tôi không còn về nhà nữa. Tôi lấy lý do bận học và phải đi làm thêm nên không thể về quê để bố mẹ khỏi nghi ngờ. Cặp vợ chồng kia đối xử rất tốt với tôi, thường mua đường sữa và đồ ăn đến để tôi tẩm bổ.
Tôi vượt cạn thành công, con của tôi là 1 bé gái rất kháu khỉnh. Nhìn thấy ánh mắt hạnh phúc của cặp vợ chồng kia, tôi chắc rằng con gái mình sẽ hạnh phúc. Họ cũng đã chăm sóc tôi suốt 1 tháng ở cữ. Thủ tục nhận con xong xuôi, họ bế con tôi đến nơi khác sinh sống. Còn tôi cũng trở về nhà và quay lại trường tiếp tục việc học tập như chưa từng có chuyện sinh con.
Bây giờ tôi đã có gia đình với người chồng hết mực chiều chuộng và 2 người con trai. Nhưng đôi lúc tôi vẫn đau đáu với đứa con mà mình đã cho người khác năm xưa. Dù muốn gặp lại con nhưng tôi không ngờ mẹ con tôi sẽ gặp nhau trong hoàn cảnh như thế.
Hôm ấy, tôi nhận được điện thoại từ công an nói rằng con trai tôi đã xảy ra tai nạn và va chạm với 1 chiếc xe máy khác. Đến nơi, thấy con xây xước khắp người, tôi đã làm ầm lên vì xót con và bắt cô bé kia phải bồi thường.
Thật ra không phải tôi không biết con mình đi xe đạp rất ẩu. Hơn nữa người làm chứng cũng nói rằng do con tôi đi không đúng phần đường mới bị cô bé đi xe máy tông trúng. Nhưng là người làm mẹ, lúc ấy không cần biết đúng hay sai tôi vẫn xỉa xói cô bé kia và đòi bồi thường bằng được vì tức giận.
Dù biết hoàn cảnh cô bé khó khăn nhưng vẫn không chịu xuống nước. Tối hôm đó, cô bé ấy đã đến tìm gặp tôi để xin lỗi và đưa cho tôi một ít tiền.

Sau khi nói chuyện và biết cô bé ấy đã phải bỏ học để nuôi mẹ, bố thì mất đã lâu nên tôi cũng không còn truy cứu nữa.
Đêm đó nằm suy nghĩ lại, tôi thấy mình cũng đã quá lỗ mãng và có phần sai. Từ lúc xảy ra va chạm tôi cũng chưa hỏi thăm cô gái ấy được câu nào. Sáng hôm sau, tôi lần theo địa chỉ mà họ nói rồi hỏi hàng xóm xung quanh tên người phụ nữ kia. Cuối cùng tôi cũng tìm được nơi ở của họ. Đó là 1 căn nhà lụp xụp nhưng trông mẹ con họ đang nói chuyện rất vui vẻ.
Tôi đã ngắt lời họ và xin phép được vào nhà nói chuyện. Tôi nhìn căn nhà và giật mình khi thấy tấm ảnh cưới được treo trên tường. Đó chính là đôi vợ chồng mà tôi đã gửi con năm xưa. Tôi hỏi tuổi của cô bé mới biết năm nay cô bé đã gần 19 tuổi. Vậy là suýt nữa tôi đã hại chính con của mình. Nhìn người phụ nữ đã nuôi con gái mình giờ mắc bệnh gầy yếu già sọp đi mà tôi xót xa.
Tôi không ngờ mình và con có ngày tái ngộ như thế. Đúng là trên đời này không thiếu những điều bất ngờ. Tôi cũng không hiểu tại sao gia đình ấy lại sa sút như vậy. Nhưng nhìn thấy con mình chịu khổ, tôi không thể đành lòng. Tôi muốn làm điều gì đó cho con, lại sợ sẽ xáo trộn cuộc sống của con gái và hạnh phúc mà tôi đang có. Tôi muốn nhận lại con quá, tôi phải làm gì đây?
Theo: Helino
Từ một người vợ chính thức tôi trở thành kẻ thứ 3 trong tình huống không tưởng
Chồng tôi là một người đàn ông thành đạt, lịch thiệp, ga lăng, sĩ diện. Tuy nhiên tôi chưa bao giờ phải ghen tuông vì anh đối xử với tôi rất chu đáo. Mỗi lần chúng tôi sánh bước bên nhau ai cũng phải trầm trồ khen ngợi.
Chồng tôi quan tâm tôi đến mức anh gần như không để tôi phải làm gì cả. Việc nhà đã có giúp việc, trông con anh cũng nhận nốt. Sống với nhau 7 năm nhưng tôi mới có thai năm ngoái. Giờ con gái tôi chưa tròn một tuổi. Chậm có con nên chồng tôi quý con như vàng.
Tôi hay thức khuya dịch tài liệu, chồng tôi đều tự tay pha sữa mang đến tận bàn làm việc cho tôi. Mùa đông tôi hay bị lạnh chân tay, anh còn hối thúc tôi mang vớ. Nếu tôi không mang, anh sẽ tự tay mang cho tôi.

Chồng tôi cũng chẳng hay nhậu nhẹt la cà với bạn bè. Đi làm là anh về nhà ngay. Thi thoảng có tiệc tùng ở công ty anh cũng dắt tôi và con đi cùng. Thế nên tôi chẳng bao giờ có suy nghĩ ghen tuông, nghi ngờ chồng.
Thế mà dạo gần đây chồng tôi hay có điện thoại vào nửa đêm. Tôi cũng thắc mắc ai mà gọi vào những giờ nhạy cảm thế thì anh nói của một cậu đồng nghiệp cấp dưới. Cậu ấy đang gặp trục trặc gia đình nên muốn anh cho lời khuyên. Vì tin tưởng anh nên cậu ấy hay tâm sự chuyện gia đình với anh, nhưng vì sợ tôi ghen nên phải lựa những giờ tôi đã ngủ rồi. Tôi nghe xong và tin tưởng hoàn toàn. Tôi nghĩ chẳng có người đàn ông nào đi ngoại tình mà không có một điểm đáng nghi như chồng tôi.
Nhưng tôi đã nhầm tai hại. Chồng tôi không những ngoại tình mà còn có hẳn gia đình bên ngoài. Có lẽ tôi mãi mãi chẳng biết chuyện đó nếu cô ấy không chủ động gọi điện cho tôi.
Hôm đó có số lạ gọi đến, tôi vừa bắt máy lên, cô ấy đã chửi mắng tôi một trận tơi bời với những ngôn từ chỉ dành cho kẻ thứ ba. Nào là hồ ly không biết nhục, nào là kẻ phá hoại gia đình người khác, nào là cướp chồng người khác mà vô liêm sỉ đăng ảnh lên facebook….
Tôi nghe xong mà chẳng biết chuyện gì đang xảy ra. Cả ngày hôm ấy tôi cứ hoang mang mãi với những lời cô ấy nói. Cuối cùng tôi gọi điện lại và hỏi cô ấy đang ở đâu tôi tới nhà nói chuyện. Thật không ngờ, cô ấy nói đang ở tận Cà Mau, cách nơi tôi ở mấy trăm cây số.
Chúng tôi đã có một cuộc trò chuyện qua mạng xã hội. Hóa ra chồng tôi trong một lần khảo sát thị trường đã có tình cảm với cô ấy. Anh giấu nhẹm chuyện đã có gia đình rồi chung sống với cô ấy như vợ chồng. Hiện giờ họ đã có một đứa con gái 2 tuổi.
Mấy năm nay chồng tôi lấy lí do đi làm ăn xa để quay về bên tôi nhưng hàng tháng vẫn gửi tiền đều đặn cho con. Cô ấy cũng không biết tôi nếu như không vô tình thấy ảnh gia đình tôi trên facebook. Và cô ấy đã nghĩ tôi cướp chồng cô ấy suốt mấy năm qua nên anh mới không về quê với mẹ con họ.
Càng trò chuyện, chúng tôi càng đắng lòng. Tôi từ một người vợ "chính thất" bị biến thành kẻ thứ 3. Kẻ thứ 3 thì lại nghĩ mình là vợ cả. Tôi cũng không trách cô ấy vì cô ấy không có tội. Nhưng tôi giận chồng mình quá. Tôi nghĩ anh ấy đã biết sai nên tìm cách cắt liên lạc với người kia. Tuy vậy tôi vẫn không biết nên ứng xử thế nào với người mà mình đã rất tin tưởng. Nên giữ hay nên bỏ đây?
Theo Helino
Sau khi sinh con, mỗi lần gần gũi nhau chồng tôi lại nổi cả da gà
Những lúc anh vui vẻ, tôi cũng cố tiếp cận với chồng nhưng thấy lần nào anh cũng miễn cưỡng, mặt mũi thì như khúc gỗ khiến tôi bắt đầu thấy tủi thân rồi từ đó không còn hứng thú với chuyện chăn gối nữa.
Tôi cũng từng là một cô gái xinh đẹp như bao người con gái khác vậy mà chẳng hiểu sao mà từ khi sinh con xong cơ thể cứ tăng cân vùn vụt mặc dù tôi chỉ ăn cơm rau với thịt kho.
Trong khi đó con thì gầy khổ gầy sở, mới có hơn 7 tháng sau sinh mà tôi nặng 80kg có dư. Những tháng đầu còn nhận được từ chồng những lời động viên nhưng rồi sau đó thay vì động viên anh chỉ trích: “Đã béo rồi chẳng chịu kiêng cữ, cái gì cũng cho vào mồm, con thì gầy như cá mắm, mẹ thì béo như heo quay, đi tập thể dục đi”.

Tôi hồn nhiên cãi lại: “Em đâu có muốn thế, tại cơ thể em hấp thụ tốt, mà em cũng đi bộ vận động mỗi ngày đấy thôi". Đuối lý không nói nữa, anh lăn ra ngủ hoặc tránh mặt tôi mỗi ngày.
Nhiều lúc muốn gần gũi chồng nhưng anh cứ lảng ra nói mệt hay không có hứng. Đã một tháng nay chồng chưa động chạm vào cơ thể vợ nên tôi thấy nhớ, cứ dụ dỗ anh. Không ngủ được, anh buộc phải chiều vợ.
Vừa quan hệ, anh vừa lẩm bẩm “Béo như con heo thấy mà sợ”, đụng chạm vào cơ thể anh, thấy chỗ nào cũng nổi cả da gà khiến tôi tự ái không còn hứng thú với chồng nữa liền đẩy anh ra.
Anh mừng như vớ được vàng, vội vã lăn ra ngủ ngon lành không thèm để ý đến tâm trạng vợ đang buồn bực giận dỗi.
Những lúc anh vui vẻ, tôi cũng cố tiếp cận với chồng nhưng thấy lần nào anh cũng miễn cưỡng, mặt mũi thì như khúc gỗ khiến tôi bắt đầu thấy tủi thân rồi từ đó không còn hứng thú với chuyện chăn gối nữa.
Chuyện cứ thế đến khi con được 1 tuổi thì chồng đưa về một tờ đơn ly hôn và bảo tôi ký. Anh nói: "Anh đã cố chịu đựng em nhưng thật sự không còn cảm xúc, không còn tình cảm. Em nhìn lại mình xem, như thế này em bảo anh phải sống với em làm sao được nữa? Con cái thì em thích nuôi thì nuôi, anh sẽ chịu trách nhiệm trợ cấp hàng tháng. Còn lại thì giải thoát cho nhau đi".
Đau đớn thất vọng, tim tôi như vỡ tan từng mảnh, tôi nhất định không ký và vừa khóc vừa xin anh cho tôi thêm thời gian để giảm cân. Nếu không giảm được 30kg trong 3 tháng, lúc đó anh bỏ em cũng chưa muộn.
Sau một hồi suy nghĩ anh cũng gật đầu đồng ý. Lúc mang thai, tôi cứ ngỡ ăn được vào người là sẽ tốt cho con, đến khi đẻ xong, nghe lời các cụ "mẹ ăn con bú" nên càng ăn khỏe, tới khi không phanh nổi nữa mới phát hiện ra bản thân quá béo. Khi cởi hết đồ, chính tôi cũng không dám nhìn mình trong gương vì sợ.
Từ lúc đó tôi lao vào tập tành, nhịn ăn nhịn mặc, ở phòng tập gần như cả ngày. Con cái cũng nhờ mẹ tôi chăm nom để có thời gian tập trung vào sự nghiệp giảm cân.
Lúc đầu tôi rất tự tin mình sẽ làm được vậy mà 1 tháng trôi qua không những không giảm được cân nào mà còn tăng thêm 3 cân nữa.
Thực sự choáng không biết phải làm gì để giảm cân. Tôi áp dụng gần như tất cả các cách mà bạn bè họ hàng mách. Mua đủ thứ thuốc giảm cân uống thay cơm mỗi ngày nhưng chỉ thấy bản thân mệt mỏi, không thiết làm bất cứ việc gì. Vậy mà không khả quan. Giờ chỉ còn 2 tháng nữa là hết thời hạn chồng đặt ra cho tôi mà tôi không thể giảm xuống được 30kg như đã hứa. Có lẽ lần này tôi mất chồng thật rồi các bạn ơi!
Theo Thời đại
Nhà cao cửa rộng để làm gì khi mà tình cảm vợ chồng đã không còn đong đầy
Cuối cùng tôi cũng phải dồn hết ý chí để vượt qua căn bệnh trầm cảm ấy một mình. Còn chồng tôi, anh vẫn cảm thấy việc tôi bị trầm cảm là vô lý và không thể xảy ra.
Tôi và chồng đã có 10 năm chung sống với nhau. Trải qua rất nhiều khó khăn, biến cố, cuối cùng chúng tôi cũng có được 1 cuộc sống sung túc. Nhưng giờ đây khi nhìn lại, tôi ước gì có thể quay trở về khoảng thời gian nghèo khó ngày xưa.
Năm ấy tôi kết hôn khi vẫn còn là sinh viên đại học. Chỉ vì lỡ có thai mà chúng tôi phải tổ chức đám cưới. Gia đình chồng tôi quá giận con nên đã không trợ cấp bất cứ khoản tiền thuốc thang và chi phí sinh hoạt nào. Tôi phải bỏ học, gồng gánh để kiếm tiền phụ chồng nuôi con khi con ra đời.
Những ngày tháng khổ cực ấy có lẽ tôi sẽ không bao giờ quên. Chồng tôi đi làm sớm tối, nhưng mỗi lúc anh trở về là căn nhà lại đầy ắp tiếng cười. Đôi khi những thứ anh mang về chỉ là củ khoai nướng hay chiếc bánh rán nóng chồng mua vội trên đường cũng khiến tôi cảm thấy mãn nguyện và hạnh phúc.
Chúng tôi đã có những ngày sống trong hạnh phúc như thế. (Ảnh minh họa)
Ngày ấy dù bận rộn công việc nhưng chưa bao giờ chồng tị nạnh với tôi bất cứ chuyện gì. Hễ khi nào rảnh rỗi là anh lại vào bếp nấu ăn, dọn dẹp. Tôi nhớ những lúc mình ngồi bế con và ngắm chồng lụi cụi trong bếp. Nhớ những bữa cơm cả 2 vợ chồng gắp qua lại cho nhau miếng thịt mà chẳng người nào nỡ ăn. Chúng tôi đã có những ngày sống trong hạnh phúc như thế.
Chồng tôi là người có năng lực. Anh lao vào làm việc và được cất nhấc lên làm lãnh đạo. Dần dần khi thấy đủ khả năng, anh chuyển ra kinh doanh riêng và cuộc sống của chúng tôi kể từ đó bắt đầu có chút khởi sắc.
Nhưng cũng vì điều này mà thời gian anh dành cho gia đình ít dần. Những bữa cơm của chúng tôi được lấp đầy bởi thịt cá nên không ai cần phải nhường nhịn cho ai. Nhưng cũng có những ngày anh rời khỏi nhà từ sáng sớm đến tối muộn mới về mà không bao giờ báo trước. Con tôi liên tục hỏi tại sao cả ngày không nhìn thấy bố. Mỗi lúc con hỏi như vậy, tôi chỉ có thể nói rằng bởi vì bố quá bận rộn.
Kiếm được nhiều tiền hơn đồng nghĩa với những áp lực chồng chất. Chồng tôi về nhà và thường xuyên cáu gắt khi tôi làm gì không vừa ý. Anh không đụng tay vào bất cứ việc gì kể cả dạy con học. Anh vùi mình vào công việc và mỗi khi tôi muốn nói chuyện gì đó, anh lại gắt gỏng tôi hãy để im cho anh ngủ.
Tôi nhận ra người đàn ông mà mình đang sống càng ngày càng khác với chồng của tôi 10 năm về trước. (Ảnh minh họa)
Khi tôi mắc bệnh trầm cảm, anh đã đứng đối chất với bác sĩ và rồi buông câu hỏi: “Lạ nhỉ, chỉ phải ở nhà chăm con dọn dẹp nhà cửa chứ có lăn lộn gì ngoài xã hội đâu mà trầm cảm?”. Cuối cùng tôi cũng phải dồn hết ý chí để vượt qua căn bệnh ấy 1 mình. Còn chồng tôi, anh vẫn cảm thấy việc tôi bị trầm cảm là vô lý và không thể xảy ra, anh còn cho rằng tôi cố tình vờ vịt ra vẻ đáng thương.
Tôi nhận ra người đàn ông mà mình đang sống cùng càng ngày càng khác với chồng của tôi 10 năm về trước. Người ta nói rằng khi có được điều này thì sẽ muốn đạt được những thứ khác. Đúng thế, 10 năm trước tôi chỉ ước rằng mình có thể thoát khỏi căn nhà trọ dột nát và cuộc sống nghèo nàn. Nhưng bây giờ, khi nhà cao cửa rộng và tiền bạc rủng rỉnh, tôi lại ước có thể sống lại những ngày tháng trước kia, dù khó khăn về vật chất nhưng chưa bao giờ thiếu thốn về tinh thần. Nhà rộng làm gì khi mà tình cảm và sự quan tâm giữa những con người với nhau không còn đong đầy như trước?
Lan Hương (Theo Thời đại)
Trai ngoan hết hồn với những tuyên bố của cô hotgirl sành điều
Năm nay Tuấn đã hơn 30 tuổi mà chưa có nổi một cô người yêu dẫn về nhà nên bố mẹ anh lo lắm. Ông bà chỉ có mỗi anh là con trai độc đinh nên mong ngóng dâu con còn hơn mong vàng bạc. Ấy thế mà Tuấn cứ dửng dưng, hết công việc lại ôm điện thoại. Ông bà càng hối thúc anh càng dẫm chân tại chổ vì “đợi duyên tới”.
Lần này ông bà quyết làm căng để con trai có trách nhiệm về chuyện lập gia đình. Ông bà tuyên bố nếu cuối năm mà Tuấn không dẫn được ý trung nhân về thì cứ xác định là ra đường ở đầu năm. Ông bà nhất định không chịu chứa một "quả bom” nặng 70 kí, cao 1m75 trong nhà nữa.

Tuấn nghe mà rầu nẫu ruột. Anh biết kiếm đâu ra người yêu khi mà chỉ còn hơn chục ngày nữa đã đến năm mới. Bí quá, Tuấn nhờ đám bạn mai mối cho một cô. Một anh bạn thân nhất hồ hởi giới thiệu Tuấn một cô hotgirl da trắng chân dài, ăn mặc sành điệu tên Nhã với cam đoan chắc chắn Tuấn sẽ thích mê. Ừ thì chưa biết thích hay không nhưng anh vẫn sắp xếp một buổi hẹn hò với cô nàng với hi vọng sẽ kiếm được vợ trong năm nay.
Đến ngày hẹn, Tuấn ăn mặc chỉn chu, mua cả một bó hồng cầm tay. Khi anh bước xuống cầu thang, bố mẹ anh nhìn anh với ánh mắt lạ lùng. Sau đó, hai ông bà nháy mắt nhìn nhau cười đầy ẩn ý. Tuấn bước ra khỏi nhà với ngổn ngang hồi hộp lẫn lo lắng. Thôi thì anh chiều ý ông bà cụ vậy dù bản thân chưa muốn có vợ làm gì.
Ngồi ngóng từng phút một, cuối cùng Tuấn cũng thấy mặt hot girl mà anh bạn giới thiệu. Đúng là đẹp thật, đẹp chẳng thua gì người mẫu diễn viên. Nhã bước vào khiến cả quán cà phê đều nhìn theo. Tuấn đứng dậy ra hiệu cô biết rồi đưa bó hoa tặng. Mọi người cứ tròn mắt nhìn họ. Tuấn còn nghe có vài tiếng thì thầm khen Nhã và anh đẹp đôi, có cô còn chê người yêu mình không tâm lý bằng anh.
Cầm bó hoa ngồi xuống, Nhã tự giới thiệu tên, công việc một hồi rồi ngồi bắt chéo chân xem menu. Mặc cho cô tiếp viên đứng cạnh đợi, cô cứ bình thản lật từng trang từng trang. Lựa tới lựa lui cả 15 phút Nhã mới chọn món cam vắt. Trong lúc ngồi nói chuyện, Nhã khiến Tuấn hết cả hồn vía.

Cô rút từ túi xách một gói thuốc rồi đưa mời Tuấn. Anh từ chối nhưng Nhã vẫn thản nhiên châm hút. “Công việc áp lực quá nên em mới tập hút thuốc. Công nhận hút rồi mới thấy tinh thần thoải mái hơn nhiều anh ạ. Anh là đàn ông mà không biết hút thuốc thì sao giao lưu được? Không giao lưu được thì sao mà thăng tiến được anh?”, cô giải thích lẫn giảng đời cho Tuấn nghe.
Anh còn chưa kịp nói gì thì Nhã đã tiếp: “Em là cô gái độc lập...”. Cô đưa tay ra chỉ vào một bông hồng đỏ đen trên tay kia của cô. “Em là em ghét nhất đàn ông chê con gái xăm mình. Đó là một thú vui nghệ thuật và thể hiện cá tính. Sau này nếu chúng ta thành người một nhà, anh cũng không được tìm cách thay đổi em đâu đấy. Vả lại quan điểm của em là đàn ông phải biết phụ vợ. Thời đại này tân tiến rồi, anh mà thái độ không tốt là em bỏ anh ngay. Đàn ông giờ thừa, phụ nữ lại thiếu anh ạ”, Nhã tiếp.
Tuấn ngơ ngác nhìn cô. Hơn nửa tiếng ngồi tiếp chuyện cô nàng mà Tuấn tưởng thiên thu vừa qua. Cô nàng không thèm để ý đến vẻ mặt khốn khổ của Tuấn mà cứ hùng hồn tuyên bố đủ loại yêu sách. Cho tới tận khi Tuấn viện cớ bận việc rồi rút êm cô nàng vẫn với theo: “Đừng thắc mắc khi 1h đêm em đi chơi chưa về”...
Chắc mai Tuấn sẽ đi tìm phòng trọ vậy. Anh sợ quá sợ cô hot girl da trắng mặt xinh cá tính rồi. Thôi thì anh đợi duyên phận vậy chứ mai mối kiểu này vừa tốn thời gian vừa tốn tiền mà lại phải ngửi mùi thuốc thì Tuấn chịu.
Mỹ Hạnh (Theo Thời đại)